Anh Minh bán rau rơi nước mắt nói về con gái út: “Nếu có một điều ước, chỉ ước con bé có thể ở với vợ chồng tôi thật lâu”

“Bây giờ mình chẳng dám mong gì cao xa, bởi vì bệnh tật con như vậy, điều mong mỏi duy nhất của mình lúc này là con bé có thể sống được lâu nhất với vợ chồng mình”, anh Minh rơm rớm nước mắt khi nói về cô con gái út.

Bất ngờ nổi tiếng “rần rần” trên mạng xã hội với hành động đẹp, với những châm ngôn “chất như nước cất” đi vào lòng người, nhưng ít ai biết, phía sau những sạp rau nghĩa tình xen lẫn mưu sinh với “hàng nghìn lời ca tụng” ấy, anh Phạm Hồng Minh (sinh năm 1983) lại là một “người cha đặc biệt” trong gia đình…

Rơi nước mắt khi nói về gái út

Với vẻ ngoài gai góc, thậm chí thoạt nhìn có thể hơi “dữ dằn” nhưng chẳng ai biết được, người cha ấy cũng có những lúc yếu lòng không thể kìm nén được cảm xúc, nhất là khi được ai đó hỏi đến con gái út của mình.

Anh Minh kết hôn và sinh lần lượt 3 người con. Bé gái lớn năm nay học lớp 9, bé trai thứ hai lên lớp 7 còn cô bé thứ ba mới tròn 15 tháng.

Anh Minh kể về các con: “2 đứa lớn chúng nó ngoan lắm, biết thương bố mẹ vất vả nên từ bé đã tự giác học rồi chơi, phụ bố mẹ những việc vặt trong nhà. Mới đây còn được học sinh giỏi đấy… Nhưng còn bé út thì…”.

Nói đến đây, giọng anh Minh trùng xuống: “Con bé không được bình thường như anh chị nó, cháu nó thiệt thòi nhất nhà…”.

Tâm sự của anh Minh với con gái khiến người xem xót xa, rơi nước mắt

Anh Minh bán rau rơi nước mắt nói về con gái út: Nếu có một điều ước, chỉ ước con bé có thể ở với vợ chồng tôi thật lâu - Hình 1

Gia đình nhỏ của anh Minh – ông chủ sạp rau củ đang “hot rần rần” trên mạng xã hội những giờ qua.

Anh Minh kể, từ khi biết vợ anh mang thai con thứ 3, anh vô cùng hạnh phúc, bởi anh nghĩ, người ta giàu của thì mình giàu con. Niềm hạnh phúc của 2 vợ chồng cứ hân hoan theo từng ngày con lớn lên trong bụng mẹ. Ấy thế mà… tin dữ ập đến khi cái thai đã được 24 tuần.

Anh Minh bán rau rơi nước mắt nói về con gái út: Nếu có một điều ước, chỉ ước con bé có thể ở với vợ chồng tôi thật lâu - Hình 2

Người đàn ông hào sảng, với vẻ ngoài mạnh mẽ là thế nhưng không tránh khỏi những lần xúc động khi nhắc đến con gái nhỏ.

“Hôm đó bác sĩ gọi vợ chồng mình vào nói con có bất thường. Lúc đó bác sĩ chỉ nói là bất thường thôi, không nói rõ, rồi bác sĩ giới thiệu vợ chồng mình lên BV Từ Dũ để khám kĩ hơn. Nhưng lúc đó, vợ chồng mình vẫn mong con được ra đời, cho dù… Vợ chồng mình xác định sẽ đón nhận con và cố gắng” , nói đến đây, anh Minh không kìm nén được cảm xúc.

Thời gian thấm thoắt trôi, cũng đến ngày vợ chồng anh Minh được đón con gái nhỏ Tố Nhi (bé Su) chào đời. Biết con không được như những đứa trẻ khác, nhưng vợ chồng anh Minh vẫn không thôi hy vọng. 2 vợ chồng gửi các con lớn cho ông bà, bồng bế bé Su đi khắp nơi để “cầu cứu” bác sĩ.

Anh Minh bán rau rơi nước mắt nói về con gái út: Nếu có một điều ước, chỉ ước con bé có thể ở với vợ chồng tôi thật lâu - Hình 3

Anh Minh đã cùng con gái đi khắp các bệnh viện lớn nhỏ để “cầu cứu” về bệnh tình của con, những mong có một phép màu…

Đi khắp các bệnh viện, thậm chí ngược ra cả Hà Nội khám, nhưng cuối cùng kết luận của bác sĩ đã khiến anh Minh và vợ như ngã quỵ: “Đi khắp nơi, cuối cùng các bác sĩ ở những bệnh viện ấy có chung một kết quả, bé Su bị tim, tim người ta có 4 vách ngăn thì con gái mình không có ngăn nào .

Con bé còn bị biến đổi nhiễm sắc thể (dẫn đến hội chứng Down) nên tôi càng quặn thắt tim gan khi nghĩ đến con bé. Vậy là sự hy vọng nhầm lẫn của các bác sĩ là hoàn toàn không có. Mình phải chấp nhận!”.

Kể từ ngày bé con ra đời, sẵn bệnh tật lại ăn uống kém, thấy con gầy yếu vợ chồng anh Minh càng xót xa hơn.

Anh Minh bán rau rơi nước mắt nói về con gái út: Nếu có một điều ước, chỉ ước con bé có thể ở với vợ chồng tôi thật lâu - Hình 4

Nhìn con gái bé bỏng chịu thiệt thòi từ khi còn trong bụng mẹ, anh Minh đã nhiều lần chực trào nước mắt.

Anh tâm sự: “Tới bệnh viện Đại học Y dược TP.HCM, các bác sĩ nói tình trạng của con mình nặng lắm, cần mổ sớm, không thể để lâu được. Trên đường về, mình ngồi trong xe mà nước mắt cứ tuôn trào. Vì mình không biết sẽ phải lựa chọn ra sao , tỉ lệ thành công sau mổ rất thấp. Mình nghĩ nếu mổ ngay mà ca phẫu thuật thất bại thì bé sẽ rời xa mình sớm, còn không phẫu thuật thì bé có thể sống với mình thêm vài năm. Mình rối bời.

Có thời gian, hầu như đêm nào mình cũng thức tới gần sáng rồi đi lấy hàng, không thể ngủ được… Và mình nghĩ sẽ đưa bé đi khắp nơi, miễn ở đâu nói con gái mình còn cơ hội”

Hành trình làm cha lắm gian truân, nhưng cũng thật hạnh phúc

“Nếu ai đó hỏi mình, làm cha có vất vả không, thì câu trả lời là có chứ, nhưng chăm sóc một em bé thiệt thòi còn vất vả hơn nhiều. Gian nan đấy, nhưng hạnh phúc vô cùng” , anh Minh trải lòng.

Anh Minh bán rau rơi nước mắt nói về con gái út: Nếu có một điều ước, chỉ ước con bé có thể ở với vợ chồng tôi thật lâu - Hình 5

Tất cả những gì có thể làm cho con, anh Minh đều không nề hà, từng miếng ăn, giấc ngủ

Anh Minh bán rau rơi nước mắt nói về con gái út: Nếu có một điều ước, chỉ ước con bé có thể ở với vợ chồng tôi thật lâu - Hình 6

“Chăm sóc con vất vả nhưng hạnh phúc vô cùng”.

2 vợ chồng bận rộn quán xá với sạp rau tấp nập là thế, nhưng đều “tự thân vận động”, chăm sóc con cái. Thời gian đầu, có sự trợ giúp của ông bà để chăm bé Su, nhưng sau đó, anh cùng vợ tự tay chăm con gái vì không muốn con tủi thân, thiệt thòi hơn nữa.

Khoảnh khắc anh Minh đút từng thìa cháo cho con gái út

“Su tội lắm, bé nhỏ nhất nhà, thiệt thòi nhất nhà. Mình thương con bé lắm. Nên bây giờ, cứ ai vô tình hỏi về nó, là mình không kìm được xúc động. Con bé yếu ớt nên cho ăn cũng khó, ngủ cũng khó. Nhưng rất tình cảm và theo ba” , anh Minh kể.

Anh Minh bán rau rơi nước mắt nói về con gái út: Nếu có một điều ước, chỉ ước con bé có thể ở với vợ chồng tôi thật lâu - Hình 7

Cứ rảnh rỗi, anh Minh lại chơi đùa cùng cô con gái nhỏ, anh muốn bù đắp cho con tất cả sự thiệt thòi…

Anh Minh thường rời nhà vào 2h sáng để đi lấy hàng, trở về nhà vào 7h sáng và bắt đầu chăm sóc, chơi đùa cùng con cái. Cứ 14h chiều, anh lại sấp ngửa với sạp rau để kịp nguồn cung cho người dân nơi đây.

Anh Minh bán rau rơi nước mắt nói về con gái út: Nếu có một điều ước, chỉ ước con bé có thể ở với vợ chồng tôi thật lâu - Hình 8

Anh Minh thường rời nhà từ 2h sáng và trở về lúc 7h.

Chuỗi thời gian ngủ nghỉ của anh vừa “lệch múi giờ”, vừa chẳng nhiều nhặn là bao, nhưng với anh, được ở nhà, được gần gũi, chơi đùa cùng các con là những điều anh hạnh phúc nhất: “Mình thường sắp xếp công việc để chơi cùng con, đặc biệt là con út, để con bé không tủi thân, không thấy thiệt thòi. Chăm sóc con bé dù vất vả, nhưng từ lúc sinh ra, chưa bao giờ mình cáu với con. Chỉ muốn bù đắp cho con tất cả sự thiệt thòi” , anh Minh tâm sự.

Được bên con là điều ước lớn lao nhất

Được biết, bé Su đã thực hiện đợt mổ tim theo chỉ định của bác sĩ, may mắn ca mổ bước đầu thành công.

Hiện tại sức khỏe của bé Su đã dần ổn định, dù vẫn phải tái khám định kì theo lịch hẹn. 2-3 tuần/lần, hoặc 1-2 tháng/lần. Thời gian này, do dịch bệnh đang diễn biến phức tạp nên đợt khám lại cho bé Su lần này, anh Minh vẫn chưa thực hiện được.

Khoảnh khắc con cái nô đùa cũng nhau khiến anh Minh hạnh phúc

Nói về mong ước của mình, anh thật thà bộc bạch: “Bệnh của con như thế, mình biết nên chẳng dám ước mơ gì nhiều, mình chỉ mong ước con bé có thể sống được lâu nhất với vợ chồng mình”…

Anh Minh bán rau rơi nước mắt nói về con gái út: Nếu có một điều ước, chỉ ước con bé có thể ở với vợ chồng tôi thật lâu - Hình 2

Anh Minh chia sẻ, sẽ xăm hình con gái lên vai vào thời gian gần nhất…

Trải qua những thăng trầm trong cuộc sống, anh Minh nhắn nhủ với mọi người: “Hãy tận hưởng những điều nhỏ nhặt, rồi một ngày nào đó, bạn có thể nhìn lại và nhận ra chúng là những điều lớn lao”.

Chia sẻ về những hình xăm trên cơ thể, thoạt nhìn có vẻ “hổ báo” là vậy, nhưng lại khác hoàn toàn với tính cách nhân hậu, bao dung và dễ xúc động của mình, anh Minh kể: “Hình xăm trên cơ thể mình là nghệ thuật và tín ngưỡng. Mình thích xăm hình nghệ thuật. Mình dự định sẽ xăm hình con gái út của mình lên vai nữa”.

Nhiều năm qua, anh Phạm Hồng Minh (sinh năm 1983) đã rất quen mặt với người dân phường Bình Đa, TP Biên Hoà, Đồng Nai bởi mở ra sạp rau bán thì ít, tặng cho người khó khăn thì nhiều.

Khi các đợt dịch Covid-19 bùng phát tại địa phương, anh Minh càng tăng cường tặng rau cho mọi người, đặc biệt là những người lao động nghèo, hoàn cảnh khó khăn. Mỗi khi nhập rau về từ chợ đầu mối, anh bày rất nhiều tại sạp hàng và viết tấm bảng mời mọi người đến nhận.

Những lời nhắn gửi dễ thương mà anh viết như “Hôm nay hơi mệt, mua nhiều giùm chứ đừng hỏi”, “ Bán rau muống đột biến giá 5 tỷ đồng”, “8-3, tặng mỗi em một trái bầu”. .. nhận được sự thích thú, quý mến của nhiều người dân.

Sau gần một năm nổi tiếng, ông chủ sạp rau lại một lần nữa trở thành tâm điểm chú ý khi hình ảnh cùng phát ngôn “chất lừ” được dân mạng lan truyền với nội dung: “Kiếm tiền cả đời chứ đâu nhất thiết phải lúc này” khi bị bạn bè chửi là “ngu” vì không tăng giá giữa mùa dịch.

Nhưng với anh Minh, thời điểm dịch bệnh, kinh tế khó khăn, đối với người bình thường đã vậy, với người lao động nghèo thì còn khó khăn gấp bội, nên anh không “kinh doanh”, dù chỉ là mớ rau hay quả trứng. Anh bán hàng với giá hợp lý và giúp người bằng cả trái tim mình!

Những hình ảnh đẹp về người đàn ông xăm trổ đầy mình nhưng lại có tấm lòng nhân hậu và ấm áp sau khi được lan truyền đã nhận về bão like cùng cơn mưa lời khen của rất nhiều người dùng mạng.

Chồng mất nhưng tôi vẫn chăm sóc mẹ chồng 5 năm trời, lúc nguy kịch, bà nắm tay tôi bật khóc tiết lộ bí mật khiến tôi sinh lòng oán hận

Buổi tối trước khi đi ngủ, tôi vào phòng hỏi xem mẹ chồng có cần gì không thì bà bỗng nắm chặt lấy tay tôi rồi rơi nước mắt.

Cách đây 5 năm chồng tôi qua đời. Gia đình chồng chẳng có của ăn của để, vợ chồng tôi lại không có xu nào tiết kiệm, vì thế lúc anh bệnh tật thì mẹ chồng quyết định bán nhà để chữa bệnh cho con trai.

Anh ra đi, tôi và mẹ chồng phải ở nhà thuê, trong nhà xơ xác chẳng còn lại gì. Chồng đã qua đời nhưng tôi quyết định thay anh chăm sóc mẹ chồng. 5 năm qua mẹ con tôi và mẹ chồng vẫn sống nương tựa vào nhau. Nửa năm trước mẹ chồng ốm yếu, thường xuyên ra vào bệnh viện. Đợt vừa rồi bác sĩ đã lắc đầu, thời gian còn lại của bà chẳng còn được bao nhiêu.

Những năm vừa rồi nỗ lực làm lụng, tích góp thì tôi đã tiết kiệm được một khoản. Thế nhưng vì mẹ chồng ốm bệnh nên số tiền ấy cũng lại cạn sạch. Nghĩ đến tương lai của 2 mẹ con mà tôi chán nản và lo lắng vô cùng song tôi không hối hận vì đã chăm sóc mẹ chồng.

Hôm vừa rồi, buổi tối trước khi đi ngủ, tôi vào phòng hỏi xem mẹ chồng có cần gì không thì bà bỗng nắm chặt lấy tay tôi rồi rơi nước mắt. Tôi hốt hoảng hỏi thăm để rồi phải sững người nghe bà tiết lộ một bí mật luôn giấu kín.

Chồng mất nhưng tôi vẫn chăm sóc mẹ chồng 5 năm trời, lúc nguy kịch, bà nắm tay tôi bật khóc tiết lộ bí mật khiến tôi sinh lòng oán hận - Hình 1

Mẹ chồng bảo bà sợ tôi lấy chồng sẽ bỏ rơi bà. Ảnh minh họa.

"Mẹ có lỗi với con, cũng vì mẹ quá ích kỷ... Mẹ chẳng còn sống được bao lâu, nếu không được con tha thứ thì mẹ ch ết chẳng nhắm mắt...", mẹ chồng nghẹn ngào nói như vậy.

Cách đây 2 năm, sau khi tôi dành dụm được 200 triệu thì định vay mượn thêm để mua một mảnh đất giá tiền vừa phải. Sau vài năm nữa có tiền sẽ cất nhà để 3 mẹ con, bà cháu có chỗ ở cố định. Ai ngờ số tiền ấy lại bị mất trộm khiến tôi tiếc đứt ruột. Mẹ chồng bảo hôm đó bà nhìn thấy con trai người hàng xóm vào nhà tôi. Đó là gã thanh niên nghiện ngập, nhà hàng xóm cũng toàn thành phần bất hảo, tôi nghĩ bụng có báo công an cũng chẳng thể lấy lại được tiền mà có khi còn bị hàng xóm đe dọa làm phiền, nên cắn răng cho qua.

Hóa ra người lấy số tiền ấy chính là mẹ chồng. Bà lấy tiền của tôi mang cho con gái để vợ chồng em ấy mua nhà ra riêng vì ở chung với nhà chồng khổ quá. Tôi thật sự không thể tin nổi bà lại đối xử với con dâu như thế. Em chồng khó khăn, kể cả lúc mẹ chồng ốm bệnh thì tôi cũng chẳng đòi hỏi em ấy phải đóng góp tiền bạc. Về phần mẹ chồng, mấy năm qua tôi đối xử hết lòng với bà như mẹ đẻ. Giờ tôi mới thấm thía, dâu thì đến cuối cùng vẫn là người ngoài mà thôi!

Mẹ chồng nhìn tôi mong mỏi một cái gật đầu đồng ý tha thứ. Nhưng tôi cũng chỉ là con người có máu thịt, sao có thể rộng lượng, bao dung tới mức ấy? Trong lòng tôi không khỏi nảy sinh sự oán hận nhưng bà lại yếu quá rồi. Tôi biết làm sao đây?

Nguồn bài viết: https://vietgiaitri.com/anh-minh-ban-rau-roi-nuoc-mat-noi-ve-con-gai-ut-neu-co-mot-dieu-uoc-chi-uoc-con-be-co-the-o-voi-vo-chong-toi-that-lau-20210717i5896205/