Bán nhà 2 tỷ, mẹ tôi cho con gái vỏn vẹn 20 triệu, còn em dâu 800 triệu, tôi bất bình làm loạn thì bà tuyên bố 1 câu sốc óc

Ban đầu tôi không hề hay biết mẹ cho em dâu 800 triệu. Nhưng đến khi sự thật vỡ lở, tôi làm ầm lên thì bà thản nhiên đáp trả bằng 1 câu quá sốc .

Ngày còn nhỏ, gia đình tôi nghèo lắm. 2 chị em tôi toàn phải ăn chực nhà hàng xóm để no bụng. Đi mẫu giáo 5 tuổi mà tôi bị xếp xuống lớp 4 tuổi do người nhỏ quá, gầy nhom nhom. Các cô giáo sợ thể trạng của tôi không theo kịp các bạn đồng trang lứa nên đành để tôi học xuống 1 lớp.

Đến năm tôi vào lớp 1, vì muốn thoát nghèo, bố mẹ để 2 chị em chúng tôi cho ông bà nội chăm nom rồi cùng nhau đi xuất khẩu lao động. 2 người đi biền biệt 10 năm.

Đó là khoảng thời gian tôi khá vất vả, vừa đi học, vừa phải chăm em trai lúc đó mới lên 4. Ông bà cũng già rồi, chỉ nấu cơm rồi tắm rửa cho chúng tôi. Còn 2 chị em chăm nhau là chính. Nhiều hôm em trai ốm, nhớ mẹ, tôi lại phải cõng nó đi chơi khắp ngõ. Nhìn chúng tôi lúc đó như ”con mèo tha con chuột”, ai thấy cũng thương.

Sau khi bố mẹ tôi về nước, cuộc sống của nhà tôi sang hẳn 1 trang mới. Đời sống khá hơn rất nhiều. Chúng tôi xây nhà mới. Căn nhà 4 tầng khang trang, chị em chúng tôi mỗi người 1 phòng, tha hồ bày biện những thứ mình thích. Bạn bè trong xóm lúc này đã thay đổi cách nhìn về chúng tôi. Bọn nó ghen tị, xuýt xoa không ngớt.

Bán nhà 2 tỷ, mẹ tôi cho con gái vỏn vẹn 20 triệu, còn em dâu 800 triệu, tôi bất bình làm loạn thì bà tuyên bố 1 câu sốc óc - Hình 1

(Ảnh minh họa)

Năm tôi học gần xong lớp 11, bởi thành tích học tập của tôi khá tốt, nên bố mẹ quyết định cho tôi sang Đức du học. Tôi cũng hào hứng lắm. Du học là ước mơ từ nhỏ của tôi. Chưa bao giờ tôi nghĩ mình có diễm phúc đó, vậy mà cuối cùng đã trở thành sự thật.

Tôi đi du học 5 năm. Ở nhà, có vốn, bố mẹ ăn nên làm ra. Họ tậu khá nhiều đất đai, đợi lên giá là bán để hưởng chênh lệch. Thế là chẳng mấy chốc gia đình tôi được biết đến là gia đình giàu có nhất làng. Ai đi ngang qua, ngước nhìn lên nhà tôi đều phải trầm trồ, ao ước.

Về nước, tôi có 1 công việc ổn định với mức lương khá cao. Sau đó 1 thời gian, tôi lấy chồng. Bởi tôi và ông xã đã yêu nhau từ bên nước ngoài. Hai gia đình cách nhau cả trăm cây số, vả lại bận bịu việc chăm con nhỏ nên tôi ít có dịp về thăm quê ngoại. Nhiều lần mẹ gọi lên trách con cái lập gia đình quên hết gốc, tôi toàn phải dỗ ngon dỗ ngọt để mẹ hết giận. Thực tình, tôi cũng nhiều việc thật mà.

8 tháng trước về thăm quê, bố mẹ có bàn với các con chuyện bán căn nhà mặt đất 35m2 ở gần trung tâm thành phố Hà Nội. Tôi vốn chẳng quan tâm đến chuyện tài sản của 2 người, nên chỉ tham gia rằng: “Cứ thấy hợp lý thì bán ạ. Căn nhà đó bố mẹ cũng mua lâu rồi còn gì. Giờ bán cũng lãi to rồi”. Còn em dâu tôi lại nói: “Nếu bố mẹ chưa cần tiền ngay thì đừng vội bán. Bởi giá nhà đất vẫn đang lên mỗi ngày. Năm nay ảnh hưởng của dịch dã, con có tham khảo thì chỗ nào cũng nói bất động sản đắt đỏ như “tôm tươi”".

Bố mẹ thấy em dâu phân tích có lý nên đồng ý để lại thêm 1 thời gian nữa. Quả nhiên, giá đất tăng vùn vụt. Thời điểm mẹ tôi quyết định bán đã lãi thêm với lúc trước đó 3-4 trăm triệu.

Bán nhà 2 tỷ, mẹ tôi cho con gái vỏn vẹn 20 triệu, còn em dâu 800 triệu, tôi bất bình làm loạn thì bà tuyên bố 1 câu sốc óc - Hình 2

(Ảnh minh họa)

Bán xong nhà, mẹ có hứa cho anh em chúng tôi mỗi người 1 ít vốn. Hôm mẹ dúi vào tay 20 triệu, tôi có hơi hụt hẫng. Tưởng mẹ bán nhà tiền tỷ phải cho nhiều hơn cơ. Nhưng lại nghĩ chắc mẹ để an dưỡng tuổi già hoặc đang bận đầu tư mối khác nên cũng chẳng trách nữa.

Ấy vậy mà 1 hôm chồng tôi đi làm về thủ thỉ với tôi: “Mẹ cho gia đình nhà chú Quang (em trai tôi) 800 triệu đấy. Em ăn ở thế nào được có 20 triệu, bằng 1/40 nhà người ta”.

Tôi nghe mà sốc. Sao mẹ có thể thiên vị như thế? Thế là chiều qua vợ chồng tôi về quê. Tôi làm ầm lên thì mẹ nói thế này: “Tiền của tao, tao cho thế nào thì là quyền của tao chứ. Mày con gái đi lấy chồng xong là chỉ biết nhà chồng. Có quan tâm đến 2 ông bà già này nữa đâu?

Sau này tao về già, còn phải cậy dựa vợ chồng thằng út nhiều. Nhất là con dâu tao, nó hiếu thảo, chăm sóc tao và bố mày tận tâm, cẩn thận. Nên tao thương nó, cho nó nhiều hơn cũng là lẽ thường tình. Chúng mày có cuộc sống đề huề, cũng có thiếu thứ gì đâu mà tị nạnh với em nó…”.

Nghe những lời đó từ mẹ, tôi càng bực hơn. Ngày xưa, lúc bố mẹ đi sang nước ngoài làm ăn, tôi ở nhà chăm em khổ cực thế nào, vậy mà chẳng được kể công! Bố mẹ thiên vị em dâu quá đáng. Nó về cái nhà này có làm được cái gì đâu mà đòi được hưởng như vậy?

Gửi con cho mẹ chồng trông nhưng khi đến đón, tôi phát ngất vì thấy cốc sữa đậu nành để trên bàn cùng gương mặt thất thần của con gái

Mẹ chồng làm như vậy khác nào là muốn đâm vào trái tim con dâu một nhát chí mạng?

Tôi là công nhân xí nghiệp may, tự biết trình độ dân trí của mình không cao. Trước đây, vì hoàn cảnh của gia đình khó khăn nên tôi chẳng thể được đi học như bạn bè đồng trang lứa. Hết cấp 3, tôi không học tiếp lên Đại học mà lên thành phố bươn trải bằng đủ thứ nghề. Cuối cùng quyết định sẽ gắn bó với may quần áo.

Cuộc sống một vài năm khi mới đi làm quả thực rất khó khăn. Sức khoẻ của tôi không tốt, cộng thêm môi trường làm việc gay gắt khiến cho bản thân bị rơi vào một trạng thái trầm uất. Thân mình chưa lo nổi, nghĩ gì tới việc lập gia đình.

Trong công ty, tôi có kết thân các chị em cùng nhóm và cũng giữ mối quan hệ tốt với trưởng nhóm. Tất cả chúng tôi sinh hoạt trong khu trọ nghèo, đều gặp hoàn cảnh éo le nên phải nương tựa nhau mà sống.

2 năm sau khi làm ở khu công nghiệp này, chị trưởng nhóm đi lấy chồng ở một tỉnh khác. Trước khi nghỉ việc, chị đã nói khéo với cấp trên cho tôi thay thế vị trí chị ấy. May mắn thay, cơ hội này hoàn toàn nằm trong tay tôi. Từ ngày lên chức, tôi cũng đỡ vất vả, có thời gian chăm chút cho bản thân hơn và đặc biệt đãi ngộ cũng cực kỳ tốt.

Gửi con cho mẹ chồng trông nhưng khi đến đón, tôi phát ngất vì thấy cốc sữa đậu nành để trên bàn cùng gương mặt thất thần của con gái - Hình 1

Ảnh minh hoạ.

Về công việc không còn gì phải lo lắng nhiều, tôi cảm nhận nó tốt lên từng ngày. Kể cả năm vừa rồi dịch Covid-19 ập tới nhưng cũng không làm ảnh hưởng quá nặng nề.

3 năm trước, tôi phải lòng một anh lái xe vận chuyển hàng của công ty. Tình duyên của chúng tôi khá suôn sẻ. Anh ấy là người tốt bụng, chăm chỉ, chịu thương chịu khó và biết hi sinh cho tôi. Cũng đã đến tuổi cập kê và anh ấy chẳng còn trẻ, nên tôi với anh đi tới hôn nhân. Song áp lực và sóng gió từ đây mới bắt đầu xảy ra.

Chồng tôi là con trưởng, mặc định tôi phải có trách nhiệm đẻ con trai nối dõi. Nhưng như đã kể, sức khoẻ tôi không tốt, sinh nở đã là một điều gì đó khó khăn lắm rồi. Sau khi cưới anh, tôi cũng nhanh chóng mang thai nhưng từng thập tử nhất sinh trên bàn mổ. Ngặt nỗi đứa bé sinh ra lại là con gái. Mẹ chồng thất vọng ra mặt. Tôi còn nhớ bà ấy rất ít khi đến thăm cháu mà toàn là mẹ đẻ tôi. Chồng hay phải lái xe liên tỉnh không ở gần bên, tôi tủi thân cực độ mà chẳng thể chia sẻ với ai.

Dưới chồng tôi còn có một chú nữa cũng đã lấy vợ và kinh tế khá giả hơn nhiều. Vợ của chú ấy còn có xuất thân từ gia đình kinh doanh khá giả. Mẹ chồng thất vọng về dâu trưởng như tôi bao nhiêu thì lại tự hào về dâu út bấy nhiêu. Đặc biệt, em dâu còn sinh hạ được con trai nên quý lại càng thêm quý.

Biết mẹ chồng chẳng yêu thương gì con tôi nên tôi cũng không thường xuyên đưa cháu qua bà chơi. Tuy nhiên đợt dịch này, vì tôi vẫn phải đi làm mà con lại chưa thể tới lớp nên tôi đã gửi con cho mẹ chồng trông nom một vài hôm. Những ngày khác thì tôi nhờ hàng xóm đang làm việc tại nhà trông hộ.

Gửi con cho mẹ chồng trông nhưng khi đến đón, tôi phát ngất vì thấy cốc sữa đậu nành để trên bàn cùng gương mặt thất thần của con gái - Hình 2

Ảnh minh hoạ.

Ấy vậy nhưng thứ sáu tuần trước, tôi đi làm về lúc 5 rưỡi chiều và đón con ở nhà mẹ chồng thì chứng kiến một cảnh tượng không thể chấp nhận nổi.

Hôm ấy có cả cháu trai con em trai chồng, em dâu cũng ở đấy. Tôi vừa bước vào thì con gái đã mếu máo. Cứ ngỡ con bé nhớ mẹ nên mới khóc nhưng hoá ra chẳng phải. Nhìn lên bàn uống nước, tôi thấy thằng cháu trai đang uống cốc sữa đậu nành nhưng điều đáng nói là nó dùng hẳn 2 ống hút.

Khi bế con gái lên, nó mếu máo "Em không cho con uống!". Vừa lúc đó, mẹ chồng bước từ bếp ra. Bà ấy đã đanh giọng nói lời khó nghe: "Gớm cái con này cứ khóc lóc. Sữa của anh mà đòi uống cái gì!"

Trước mặt tôi mà mẹ chồng còn thể hiện rõ sự phân biệt đối xử như vậy thì không hiểu khi tôi đi làm, bà ấy còn làm nên chuyện gì đáng sợ nữa? Khổ thân con gái tôi. Trên đường đưa con về nhà mà tôi cứ tủi thân khóc suốt.

Sinh con gái còn gì sai lầm cơ chứ, tại sao mẹ chồng lại sống ích kỷ như vậy? Rồi sau này nhỡ chẳng thể đẻ con trai, tôi liệu có bị cả nhà chồng ruồng rẫy hay không... Tôi bất lực quá và cảm thấy mệt mỏi, tủi thân vô cùng...

Nguồn bài viết: https://vietgiaitri.com/ban-nha-2-ty-me-toi-cho-con-gai-von-ven-20-trieu-con-em-dau-800-trieu-toi-bat-binh-lam-loan-thi-ba-tuyen-bo-1-cau-soc-oc-20210405i5683832/