Chồng bỗng dưng cáu bẳn, luôn tỏ thái độ khó chịu và nguyên nhân khiến vợ nghẹn đắng

Nghe đến đây, Duyên thực sự bất ngờ nhưng cũng phần nào mường tượng ra sự việc. Duyên biết, chồng mình đang ghen và có lẽ, câu chuyện thưởng Tết mà cô tâm sự với mẹ đẻ đã đến tai nhiều hàng xóm khác trong đó có anh Huy.

Chồng bỗng dưng cáu bẳn, luôn tỏ thái độ khó chịu và nguyên nhân khiến vợ nghẹn đắng - Hình 1

Chồng bỗng dưng cáu bẳn , luôn tỏ thái độ khó chịu và nguyên nhân khiến vợ nghẹn đắng (Ảnh minh họa)

Duyên và Tuấn kết hôn 3 năm và có một bé trai hơn 1 tuổi. Hai vợ chồng đều có thu nhập cao, là niềm mong ước của nhiều người. Duyên công tác bên ngân hàng còn Tuấn làm ở đại lý bán vé máy bay .

Tuy nhiên, năm vừa qua, do ảnh hưởng của dịch COVID-19 khiến công việc của Tuấn hầu như bị tê liệt, thu nhập giảm sút nghiêm trọng, thậm chí là bị cắt hết lương, thưởng hàng tháng vì không đủ doanh số. Tết này là một cái Tết buồn với anh cũng như đồng nghiệp. Cầm 6 triệu tiền thưởng Tết, Tuấn rầu rĩ trở về nhà.

Biết Tuấn buồn, Duyên luôn động viên chồng không nản lòng, đợi dịch được đẩy lùi, sẽ tiếp tục nỗ lực, phấn đấu.

Còn về phần Duyên, do đặc thù công việc không bị ảnh hưởng nhiều bởi dịch nên thưởng Tết của Duyên vẫn ở mức cao, hơn 50 triệu đồng. Cùng với tiền tích lũy từ trước, Duyên vẫn cân đối chi tiêu Tết nội, Tết ngoại một cách đầy đủ.

Mọi việc vẫn diễn ra bình thường, vui vẻ cho đến tối mùng 2, sau khi cả gia đình cô đi Tết bên ngoại trở về.

Ngày hôm sau, dù vẫn đưa vợ con đi chúc Tết anh em họ hàng ở xa nhưng trước mặt mọi người thì Tuấn vui vẻ, niềm nở nhưng khi chỉ có hai vợ chồng thì anh chẳng nói với vợ câu nào. Duyên có gợi chuyện, Tuấn cũng chỉ ậm ừ trả lời trống không cho xong.

Thấy tự dưng chồng thay đổi, Duyên cũng có chút bất an. Cô khéo léo hỏi dò mẹ và anh chị mình nhưng vẫn không phát hiện có chút bất thường nào.

Tối đó, Duyên cố gặng hỏi Tuấn xem trong lúc cô cho con ngủ trưa, có phải ở bên ngoại đã xảy ra chuyện gì hay không nhưng Tuấn vẫn nói chẳng có gì.

Mãi đến khi thấy Duyên nói sẽ gọi điện cho mẹ đẻ hỏi cho ra nhẽ thì Tuấn mới nói bâng quơ: “Từ lần sau, chuyện trong nhà thì đừng vạch áo cho người xem lưng”.

Câu nói không đầu không cuối của Tuấn càng khiến Duyên khó hiểu và có chút bực mình nhưng cô vẫn nhẹ nhàng hỏi chồng: ” Anh nói thế là có ý gì”?

- “Đấy là anh chỉ nhắc em thế thôi, em muốn hiểu như thế nào thì hiểu ” – Tuấn đáp gọn lỏn.

Đến lúc này, Duyên không chịu được nữa nên phải gắt lên: “Thế rốt cuộc là có chuyện gì, anh nói rõ ràng đi hay em đã làm sai chuyện gì mà anh tự nhiên lại như thế?”

- “Em chả sai gì cả. Em luôn hoàn hảo, luôn là số 1 trong mắt người ta”.

Duyên đứng hình trước câu nói của Tuấn mất vài giây. Chưa kịp hỏi thêm gì thì Tuấn tiếp lời:

- “Lúc em cho con đi ngủ, anh Huy đến chơi đấy. Anh ấy cứ ngồi chờ em mãi. Anh ấy bảo ngưỡng mộ anh lắm đấy. Anh lấy được cô vợ vừa xinh đẹp vừa kiếm được nhiều tiền. Thưởng Tết lại còn gấp 10 lần chồng. Biết đâu, năm nay dịch vẫn phức tạp, anh thất nghiệp tiếp, em còn nuôi anh cơ mà”.

Nghe đến đây, Duyên thực sự bất ngờ nhưng cũng phần nào mường tượng ra sự việc. Anh Huy là hàng xóm nhà Duyên và cũng là bạn thanh mai trúc mã với cô. Họ hàng và hàng xóm trước đây thường gán ghép hai người là một cặp nhưng Duyên chỉ coi anh như một người anh thân thiết.

Duyên biết, chồng mình đang ghen và có lẽ, câu chuyện thưởng Tết mà cô tâm sự với mẹ đẻ đã đến tai nhiều hàng xóm khác trong đó có anh Huy.

Duyên bình tĩnh, chậm rãi nói với chồng: “Thì ra nguyên nhân là như vậy à. Anh đang ghen đúng không? Và anh ái ngại vì thưởng Tết của vợ cao hơn mình?”.

- “Em muốn nghĩ sao cũng được vì sự thật là thế mà. Anh kém cỏi, cả bên ngoại đều biết, đến cả “người anh thân thiết” cũng biết. Trong mắt mọi người, giờ anh là một thằng ăn bám vợ, em hiểu chưa?”.

- “ Sao anh lại nghĩ vậy. Đó chỉ là nguyên nhân khách quan. Dịch kết thúc, mọi chuyện lạ i quay lại bình thường thôi mà. Còn em với anh Huy hoàn toàn không có gì, anh đừng nghĩ linh tinh cho mệt” - Duyên cố trấn an cơn ghen và lòng tự ái của chồng.

- “Đấy là em nghĩ thế còn mọi người thì không. Em không phải là đàn ông, em sẽ không bao giờ hiểu được”.

Sau câu nói đó, Tuấn đùng đùng đi ra khỏi nhà. Đêm ấy, anh không về, bỏ lại mình Duyên nghẹn đắng với đống suy nghĩ ngổn ngang, hỗn độn…

Buổi đầu ra mắt gia đình bạn trai, mẹ anh hỏi lạ lẫm 'Đố cháu biết ví tiền con bác màu gì?', tôi hí hửng trả lời thì nhận được đáp án sốc óc

Dù lòng nghẹn đắng nhưng tôi không biết nói gì hơn...

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo khó. Từ hồi bé đã chịu thiệt thòi hơn biết bao bạn bè đồng trang lứa. Nhưng cũng chính vì hoàn cảnh éo le nên tôi tự biết bản thân cần cố gắng gấp nhiều lần người khác. May mắn được một người họ hàng xa giúp đỡ chút ít về kinh tế, tôi cũng có cơ hội được học hết 12 năm. Ngày ấy, đứng trước ngã rẽ tuổi 18, tôi đã từ bỏ ước mơ Đại học để đi học nghề. Chứ thời buổi này tiền học phí đắt đỏ, sao có thể cáng đáng tận 4 năm trời nữa.

Tôi học may ở trường nghề và chỉ sau 2 năm đã rất thành thạo các kỹ năng. Tuy nhiên tôi không muốn cứ ru rú làm việc ở các khu công nghiệp, vì như vậy biết bao giờ mới khá khẩm được. Tôi có nhiều tham vọng xa hơn và quyết tâm đã lên thành phố thì phải đổi đời. Nhờ vào sự quyết tâm vượt bậc, tôi mon men đến thị trường thời trang cao cấp hơn. Bắt đầu từ vị trí may, đo cho khách tới bán hàng, stylist... tôi đều thử cả. Chuyện tình cảm tôi tạm dẹp sang một bên để chuyên tâm cho công việc.

Năm 24 tuổi, tôi gặp anh - một người khách hàng tiềm năng của shop thời trang công sở. Anh ấy phong trần, lịch lãm và sở hữu một thân hình khiến bất cứ ai cũng phải thèm khát. Mặc dù thích gu đàn ông như vậy nhưng tôi không dám vồn vã vì dù gì đẳng cấp của mình cũng kém hẳn. Là một nhân viên của cửa hàng, tôi chỉ coi anh như bao người khách khác và tận tâm tư vấn, niềm nở mỗi khi gặp.

Buổi đầu ra mắt gia đình bạn trai, mẹ anh hỏi lạ lẫm Đố cháu biết ví tiền con bác màu gì?, tôi hí hửng trả lời thì nhận được đáp án sốc óc - Hình 1

Ảnh minh hoạ.

Nào ngờ, sau tầm vài tháng, người đàn ông này đến cửa hàng thường xuyên hơn, thậm chí anh ta còn chỉ định tôi là người tư vấn riêng vì đã quen "form". Như được tặng cho "ngôi sao hi vọng", tôi quyết tâm phải thể hiện thật tốt để lọt được vào "mắt xanh". Đúng như trong lòng dự đoán, chàng khách hàng đặc biệt này mời tôi đi ăn và ngỏ ý muốn tìm hiểu, làm quen.

Trước đây, tôi từng nghe nhiều chuyện "trai giàu" lừa những cô nàng ngây thơ với mục đích "lên giường", vì thế tôi luôn cảnh giác. Nhưng từng ngày, anh chàng kia phá bỏ thêm những rào cản lòng tôi và khiến tôi tin tưởng hơn. Ôi những ngày tháng quen nhau thật tuyệt vời biết bao. Anh đưa tôi đi trải nghiệm nhiều thứ và giúp thế giới quan của tôi thay đổi. Vì tuổi thơ đã chịu khổ nhiều, nên tôi coi khoảng thời gian này như bù đắp lại tất cả. Đặc biệt, anh không đòi hỏi gì ở tôi cả, bao gồm chuyện "giường chiếu".

Sau hơn 2 tháng làm quen, anh chính thức ngỏ lời yêu tôi. Tôi đồng ý tắp lự. Bất ngờ, anh bảo muốn tôi ra mắt gia đình anh. Tôi vui sướng lắm, cứ ngỡ đám cưới đang ở ngay tương lai gần rồi. Nào ngờ, chính buổi ra mắt này lại là một thảm hoạ...

Nhà anh chỉ còn mẹ vì bố mất đã lâu. Anh bảo mẹ khó tính, tôi nên trau chuốt bản thân mình trước khi đến gặp bà. Tôi ngây thơ nghĩ rằng mình cứ thể hiện những nét đơn thuần, giản dị của bản thân, ai mà lại ghét được cơ chứ. Người ta sẽ không ưa kẻ lươn lẹo chứ ít khi xét nét người thật thà.

Ba người chúng tôi đến một nhà hàng sang trọng, nơi ấy được trang trí lung linh, xịn sò. Bác gái ăn mặc rất đẹp, dù đã U60 mà trông trẻ vô cùng. Sau khi hỏi han một chút về thông tin cơ bản, tôi với người yêu và mẹ anh dùng bữa tối.

Những tưởng mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ, nào ngờ mẹ người yêu buông đũa và bắt đầu hỏi tôi một câu rất lạ lẫm. Bác ấy nói "Đố cháu biết ví tiền của con trai bác màu gì?". Người yêu tôi đang ăn bỗng lặng nhìn tôi một lúc, còn tôi thì bắt đầu suy nghĩ trong lòng. Sao bà ấy lại hỏi như vậy nhỉ, phải chăng muốn xem tôi có quan tâm đến tiểu tiết và tỉ mỉ hay không?

Buổi đầu ra mắt gia đình bạn trai, mẹ anh hỏi lạ lẫm Đố cháu biết ví tiền con bác màu gì?, tôi hí hửng trả lời thì nhận được đáp án sốc óc - Hình 2

Ảnh minh hoạ.

Nhưng tôi không để mọi người chờ lâu mà hí hửng đáp "À cháu biết, ví anh ấy có hai màu nâu và đen."

Mẹ người yêu liếc nhìn sang con trai: "Còn con thì sao, con có biết ví của bạn gái màu gì không?". Người yêu tôi sửng sốt, nhìn mẹ mình rất khó hiểu, miệng lắp bắp không nói nên câu. Tôi bắt đầu hình dung một điều gì đó đáng sợ sắp xảy ra.

Đúng vậy... Mẹ người yêu bắt đầu mỉa mai tôi bằng từ ngữ chanh chua: "Chắc bình thường đi chơi, toàn là bạn trai trả tiền, phải rút ví ra nên cháu mới nhớ màu đến vậy. Thế bữa ăn hôm nay hãy thử rút ví ra cho con trai bác biết là màu gì nhé!"

Lòng tôi như chết lặng. Đúng là bình thường đi chơi toàn bạn trai thanh toán hóa đơn. Một vài lần tôi đề nghị trả nhưng anh gạt đi, thành ra tôi quen mà chẳng bao giờ mang ví mỗi lần đi cùng nhau. Chỉ 1 câu hỏi thôi mà mẹ người yêu đã đâm trúng một nhát trong trái tim tôi... Tôi uất ức nghẹn họng nhưng đành cúi mặt xuống xấu hổ. Sau đó, mẹ người yêu lẳng lặng ra về, rồi tôi với bạn trai chẳng nói gì với nhau...

Tôi nhục nhã quá, có lẽ nào nên chia tay tình yêu không cân xứng tại đây?

Nguồn bài viết: https://vietgiaitri.com/chong-bong-dung-cau-ban-luon-to-thai-do-kho-chiu-va-nguyen-nhan-khien-vo-nghen-dang-20210221i5588968/
Vitimes.TODAY https://vitimes.today/images/vitimes_logo.png
4 stars - "Vitimes.TODAY" Vitimes.TODAY
Top