Chồng lên thành phố làm việc, vợ giả làm em gái đến thăm, bà chủ nhà nơi anh thuê trọ nói một câu khiến cô sáng mắt

Đến thành phố nơi chồng làm việc , cô thấy phụ nữ ở đây ai cũng rất đẹp và ăn mặc thời trang .

Nghĩ đi nghĩ lại, cô giả làm em gái dưới quê lên thăm anh trai .

Cúc và chồng cùng nhau lớn lên trong một ngôi làng nhỏ ở vùng núi. Hai người gọi là thanh mai trúc mã, là bạn thân từ nhỏ. Cha mẹ hai bên cũng thân nhau nên ngầm lập một hôn ước cho vợ chồng Cúc từ trước khi cả hai được sinh ra.

Video đang HOT

Lúc còn nhỏ, chồng Cúc rất nghịch và hay “bắt nạt” khiến Cúc bật khóc nức nở. Nhưng khi nhìn thấy cô bạn rơi nước mắt, lòng cậu bé dịu lại. Từ đó, có gì ngon ngọt, hay ho là chồng Cúc lại mang đến cho Cúc. Nụ cười của Cúc chính là điều chồng cô yêu nhất. Anh nói: “Trên đời này không ai có thể bắt nạt Cúc, ngoài tôi ra!”

Khi Cúc dần lớn lên. Thời đó, người dân quê lấy chồng sớm nên cô cũng vậy.

Đám cưới của vợ chồng Cúc không xa hoa, chỉ mời một vài người thân, bạn bè thân thiết của bố mẹ hai bên đến dự. Chồng Cúc hỏi cô: “Em lấy anh, một người đàn ông nghèo, em không hối hận chứ?” Cúc cười đáp: “Không sợ nghèo, chỉ sợ dễ dàng buông bỏ. Em tin rằng mọi thứ sẽ tốt hơn trong tương lai!”

Sau kết hôn, lúc nào vợ chồng Cúc cũng quấn quýt bên nhau. Họ cùng ra đồng làm ruộng, thu hoạch rau củ rồi ra thị trấn bán, mỗi ngày đều trôi qua yên bình như thế. Nhưng chồng Cúc dần nhận thấy tất cả thanh niên trong làng đều lên thành phố làm việc, kiếm nhiều tiền và xây nhà mới, trong khi anh vẫn bị “chôn” chân ở căn nhà gỗ cũ nát này, càng nghĩ, anh càng thấy khó chịu. Cúc an ủi chổng: “Không sao cả, cứ thế này sống là được rồi. Chúng ta còn trẻ, chỉ cần có nhau thì nhà nhỏ cũng thật ấm áp”.

Một đêm, chồng Cúc nói với vợ: “Vợ này, anh cũng muốn lên thành phố làm việc. Con nhỏ và ruộng vườn có thể nhờ ông bà nội ngoại phụ. Mỗi tháng anh lại về thăm nhà một lần”. Cúc im lặng, không nói gì, chồng cô lại nói: “Đừng lo! Anh nhất định sẽ trở về, không bao giờ quên nhà của mình. Anh không phải loại người như vậy!”

Tối hôm đó, Cúc lấy lý do đã muộn nên chưa trả lời chồng.

Ngày hôm sau, Cúc dậy sớm chuẩn bị chu đáo hành lý cho chồng, nói: “Nếu anh muốn ra ngoài làm việc, em sẽ ủng hộ anh. Nhưng em không đi cùng anh được, em không muốn rời khỏi làng”.

Chồng Cúc ôm cô vào lòng, hứa sẽ làm việc thật chăm chỉ trong một năm để kiếm đủ tiền xây lại nhà.

Sau khi chồng rời đi, cuộc sống của Cúc khá đơn điệu, nhàm chán. Đã từng ở bên nhau mỗi ngày nhưng giờ người kia không còn ở bên, Cúc tự hỏi liệu chồng mình bây giờ đang làm gì? Những cuộc gọi của anh cũng ngày càng ít đi, Cúc cảm thấy khoảng cách giữa hai người ngày càng xa. Vậy nên, cô quyết định lên thành phố gặp chồng, dù chỉ được nhìn một cái hay nói với nhau một câu cô cũng hài lòng.

Đến thành phố nơi chồng đang làm việc, Cúc thấy phụ nữ ở đây ai cũng rất đẹp và ăn mặc thời trang. Trộm liếc xuống mình mà so sánh, cô ăn mặc tồi tàn thế nào, nghĩ thôi cũng thấy chồng cô chắc sẽ mất mặt vì cô lắm. Vậy nên, Cúc quyết định giả làm em gái ở quê lên thăm anh trai.

Chồng lên thành phố làm việc, vợ giả làm em gái đến thăm, bà chủ nhà nơi anh thuê trọ nói một câu khiến cô sáng mắt - Hình 1

(Ảnh minh họa)

Cúc tự giới thiệu với chủ nhà nơi chồng cô đang thuê nhà rằng cô là em gái của chồng. Nhưng chủ nhà nhìn cô một lượt từ chân lên đầu, cười lớn, đáp: “Chị ơi, chị định lừa ai đấy? Chồng của chị kể về chị chưa đủ nhiều hay sao mà còn định nói dối bà già này!”

Hóa ra lúc ở thành phố, chồng Cúc đi đâu cũng kể về vợ ở quê. Có tấm ảnh duy nhất chụp chung với vợ mà gặp người nào thân thân một chút là lại đem ra khoe. Qua lời kể của bà chủ nhà, chồng Cúc chưa bao giờ ngừng yêu thương cô, luôn nghĩ về cô trong suốt thời gian qua. Bà chủ nhà cũng kể rằng chồng cô rất chăm chỉ, cần mẫn, một mình làm 3 công việc, có khi vội quá còn không kịp ăn cơm.

Trong lúc chờ chồng về, Cúc vào phòng trọ của chồng chuẩn bị một bữa ăn đủ đầy cho anh. Lúc ở chỗ làm về, nhìn thấy vợ đang mỉm cười phía trong, nước mắt chồng Cúc không ngừng chảy.

Càng ngẫm Cúc càng thấy cô quá may mắn vì lấy được người chồng này. Dù cuộc sống phía sau có vất vả, mệt mỏi thế nào, cô cũng mãn nguyện!

Hí hửng mang biếu mẹ chồng 20 triệu, đến cửa nghe được câu nói của bà tôi liền quay lưng về phòng ngay lập tức

Ngày mới yêu, anh dẫn tôi về giới thiệu gia đình. Mẹ anh nhìn tôi một lượt từ trên xuống rồi bảo: "Gái thành phố quen ăn sung mặc sướng, làm dâu nhà quê liệu cháu có chịu khổ được không?".

Thật sự, khổ tôi không ngại nhưng cách hỏi chuyện của bà đúng là làm tôi phải suy nghĩ. Rồi cả bữa hôm ấy, hầu như bà chẳng ăn uống mà cứ ngồi nhìn xem thái độ ứng xử của tôi thế nào. Tất nhiên, tôi xuất thân con nhà giáo lại cũng đang theo ngành giáo dục nên mọi cử chỉ không dễ gì khiến bà phật lòng cho được.

Sau hôm gặp mặt, lòng tôi cũng gợn chút lăn tăn. Song anh nhiệt tình quá, tôi đành chấp nhận gật đầu cùng tổ chức đám cưới với hi vọng về chung 1 nhà rồi, mẹ chồng sẽ cởi mở thân thiện với mình hơn.

Đúng đêm hôm cưới, khi khách khứa đã về hết, tranh thủ lúc con dâu dọn dẹp ngoài sân, mẹ chồng nháy con trai vào trong nói chuyện. Thật tình mải làm tôi cũng không để ý. Cho tới lúc định chạy về phòng lấy cái áo khoác ngoài cho đỡ lạnh thì vô tình nghe thấy tiếng bà thì thào với con trai.

- Nó là vợ nhưng cũng chỉ là người ngoài làm sao mà con tin tưởng hết được. Tiền vàng mừng cưới tốt nhất con bảo vợ đưa con giữ rồi thì đưa mẹ cầm cho. Nhỡ tí vài bữa nữa nó thay lòng theo đứa khác ôm hết tiền đi thì con đòi lại được à?

Câu nói của bà làm tôi đơ người, nước mắt nước mũi cứ vậy mà giàn giụa. Lặng lẽ đi ra xem như chưa nghe thấy gì. Dọn xong, tôi về phòng chủ động mang hết của hồi môn ra đặt trước mặt mẹ chồng.

- Mẹ à, đám cưới của tụi con được 50 triệu tiền mừng với hai cây vàng. Tụi con còn trẻ chưa có kinh nghiệm giữ tiền nên con nhờ mẹ cất giúp. Lúc nào có việc cần dùng tới con sẽ xin lại mẹ sau.

Con dâu làm thế, bà có vẻ khá hài lòng. Mặt tươi hớn hở:

- Ừ, con còn trẻ mà biết nghĩ đó. Tiền mẹ cất cho các con chứ mẹ cũng chả tiêu mất đâu.

Hí hửng mang biếu mẹ chồng 20 triệu, đến cửa nghe được câu nói của bà tôi liền quay lưng về phòng ngay lập tức - Hình 1

(Ảnh minh họa)

Tôi cố tình làm thế mong xóa khoảng cách với mẹ chồng, thế nhưng chẳng hiểu sao lúc nào bà cũng chỉ coi tôi như người ngoài. Về làm dâu 10 năm có lẻ, mỗi lần nhà có việc, bà chỉ gọi con trai bàn bạc còn con dâu không bao giờ hỏi tới. Nhất là trong chuyện kinh tế tài chính, bố mẹ chồng luôn dè chừng dâu hết cỡ. Thi thoảng bà lại gọi điện lên nhắc nhở con trai phải rành mạch tiền nong với vợ.

- Đàn ông là phải quản lý tiền nong không tin được vợ con biết chưa. Ngoài bố mẹ anh chị em ruột thịt ra thì không tin ai hết. Vợ cũng chỉ là người dưng thôi con ạ.

Dù chồng tôi giấu không bao giờ kể mẹ nói gì, song mỗi lần nghe bố với bà nói chuyện điện thoại con gái lại chạy về phòng mách lại cho tôi. Thế nên suy nghĩ của mẹ chồng với tôi bao năm nay hầu như tôi đều nắm được cả.

Cho tới đầu tháng trước, em gái chồng chuẩn bị cưới nên mẹ anh gọi điện lên bàn. Cuối tuần đó anh rủ tôi về quê để cùng bố mẹ tính chuyện ngày ăn hỏi của em. Nghe chồng nói vậy tôi cũng vui vẻ về cùng, thậm chí còn chuẩn bị sẵn 20 triệu để góp thêm với nhà chồng lo chi phí.

Tối ấy cho con ngủ trên phòng xong, tôi cầm tiền đi xuống để đưa mẹ chồng. Ngờ đâu mới tới cửa phòng bà đã nghe thấy bà nói với chồng tôi thế này.

- Việc con cho em gái bao nhiêu tiền chuẩn bị đám cưới con đừng nói với vợ làm gì đâm sinh chuyện. Lúc vui vẻ không sao, lúc vợ chồng xảy ra mâu thuẫn gì nó lại bảo bố mẹ bòn rút tiền của vợ chồng con thì mệt lắm. Nó là người ngoài, chứ có phải như bố mẹ, hay anh em trong nhà đâu. Tốt nhất việc trong nhà là không nên nói với người dưng nước lã. Biết chưa?

Không nghe câu trả lời của chồng, mắt tôi nhòa đi ngấn nước. Vẫn câu nói ấy 10 năm không thay đổi. Rút cục dù tôi có cố găng thế nào thì bà vẫn mãi coi tôi như người dưng, tôi mãi mãi chẳng bao giờ thuộc về thế giới nhà anh cả.

Nghĩ tới đây, ngay lập tức tôi im lặng cầm 20 triệu về phòng. Tôi nghĩ mẹ chồng đã xem thường con dâu như vậy thì tôi còn cố gắng xóa khoảng cách với bà làm gì nữa.

Nguồn bài viết: https://vietgiaitri.com/chong-len-thanh-pho-lam-viec-vo-gia-lam-em-gai-den-tham-ba-chu-nha-noi-anh-thue-tro-noi-mot-cau-khien-co-sang-mat-20210716i5894216/