Chủ nhà sợ lây, 2 chị em dọn trọ ngay trong đêm mưa để được đi tình nguyện, mức lương vô giá

Để trở thành những tình nguyện viên giúp người dân phòng chống dịch bệnh, hai chị em không ngần ngại dọn đồ khỏi phòng trọ ngay trong đêm. 

Thời gian này, nhiều bạn trẻ xung phong trở thành tình nguyện viên trên địa bàn TP.HCM. Không ngại vất vả và nguy cơ lây nhiễm cao, mọi người hăng hái và sẵn sàng cống hiến sức trẻ. 

2 tháng qua, Trần Thị Mai Thu (29 tuổi) và Trần Thị Hồng Trang (22 tuổi, quê ở Bình Dương, hiện sống tại TP.HCM) đã góp sức mình vào công tác chống dịch. Trước đây, cả hai chị em đều có công việc ổn định. Thu kinh doanh mỹ phẩm, còn Trang làm việc tự do. Khi dịch bệnh tại TP. HCM bùng phát, hai chị em không ngần ngại đăng ký trở thành tình nguyện viên để giúp mọi người một tay. 

hình ảnh

(Ảnh vietnamnet)

Thời gian đầu, hai chị em chưa dám cho bố mẹ biết tin vì sợ họ lo lắng. Về sau, Thu và Trang đã thuyết phục được phụ huynh vì đây là công việc rất có ý nghĩa. Mỗi tối, hai chị em đều gọi điện “báo cáo” tình hình với bố mẹ và nhờ những lời động viên từ xa để tiếp thêm sức mạnh. 

Khi biết hai chị em trở thành tình nguyện viên chống dịch, mọi người trong xóm trọ và chủ trọ đều ái ngại vì sợ bị lây nhiễm. Trước hai lựa chọn là nghỉ l-à-m-t-ì-n-h nguyện viên hoặc dọn khỏi nhà trọ, hai chị em đã quyết định dọn đi ngay trong đêm mưa tầm tã. 

“Chiều hôm ấy, ngay khi vừa kết thúc công việc, chúng tôi phải lập tức tìm nơi ở mới và di chuyển từ Quận 6 đến quận Bình Thạnh để sáng sớm mai kịp có mặt ở Phú Nhuận nhận nhiệm vụ mới. Di chuyển ngay trong đêm, dưới cơn mưa tầm tã và nỗi lo qua chốt có lẽ là cảm giác mà chúng tôi không thể nào quên được”, Trang kể lại. 

Cũng khó trách chủ trọ vì tâm lý nhiều người thường lo sợ chuyện bị lây nhiễm. Tuy nhiên, từ đó mới càng thêm ngưỡng mộ hai chị em trẻ tuổi đã kiên quyết với lựa chọn cống hiến sức trẻ cho cộng đồng. Ai chẳng muốn yên ổn, ai chẳng muốn được an toàn nhưng nếu không có những người trẻ nhiệt huyết, gan dạ như Thu và Trang thì công tác phòng, chống dịch bệnh hẳn sẽ gặp nhiều khó khăn do thiếu nhân lực. 

hình ảnh

Ảnh vietnamnet.

Công việc vất vả, thậm chí là dễ kiệt sức do bộ đồ bảo hộ kín mít nhưng hai chị em luôn lạc quan và chưa bao giờ có ý định từ bỏ công việc này. Nói về “thù lao” nhận được khi trở thành tình nguyện viên, Thu tâm sự:

“Đó là sức khỏe của cộng đồng, là sự mừng rỡ của những người đã chiến thắng Covid-19, là giọt nước mắt của người dân khi được giúp đỡ và cứu chữa kịp thời. Bên cạnh đó, lương của tôi còn là những lời động viên, lời cảm ơn, chai nước mát hay những giá trị tinh thần cao quý không thể nào đong đếm được bằng tiền”.

hình ảnh

Với hai chị em, giá trị hơn cả chuyện tiền bạc chính là sức khỏe của mọi người được an toàn trong thời gian này. Nắng gắt, mưa tuôn vất vả, khó khăn muôn chuyện nhưng để đổi lại là niềm tin thành phố sẽ sớm kiểm soát được dịch bệnh khiến hai chị em không chùn bước. 

“Điều mà chúng tôi ái ngại nhất khi nhiễm bệnh đó là cha mẹ ở quê nhà sẽ rất lo lắng. Bản thân chúng tôi sẽ không để Covid-19 đánh gục và sẽ quay trở lại để tiếp tục giúp đỡ mọi người. Đây chính là khoảng thời gian tuổi trẻ ý nghĩa nhất đối với chúng tôi. Đây cũng sẽ là kỷ niệm mà chúng tôi có thể nhớ và tự hào nhất”.

Có những con người đã chọn cách viết nên tuổi trẻ thật lộng lẫy, đáng ngưỡng mộ. Thay vì sợ sệt hoặc chọn an nhàn, nhiều bạn đã cống hiến sức lực để cùng đẩy lùi dịch bệnh. Nhìn những chàng trai, cô gái ở các chốt trực, khu vực lấy mẫu xét nghiệm hay điểm tiêm ngừa mới càng thêm quý nể tinh thần can đảm của họ. Những giọt mồ hôi ướt đẫm áo, những cái ngồi bệt xuống sàn sau ca làm việc kéo dài trong bộ đồ bảo hộ xứng đáng được tuyên dương và lan tỏa rộng rãi.

Nguồn: https://www.webtretho.com/p/chu-nha-so-lay-2-chi-em-don-tro-ngay-trong-dem-mua-de-duoc-di-tinh-nguyen-muc-luong-vo-gia

Mẹ đơn thân địu con 8 tháng đi xe đạp về quê tránh dịch, được “trai lạ” đón về nhà nuôi

Cuộc gặp gỡ kỳ lạ giữa mẹ con Hồng với anh Thắng trên đường về quê đã để lại dấu vết đẹp đẽ về tình người.

Khoảng giữa tháng 8, khi các tỉnh miền Nam xuất hiện nhiều ca nhiễm SARS-coV-2, dịch COVID-19 làm Thạch Thị Hồng mất việc. Con gái Hồng mới 8 tháng tuổi, còn quá nhỏ, hai mẹ con khó có thể tiếp tục thuê trọ ở Cần Thơ, cô quyết tâm về quê. Hồng hy vọng, về nhà với gia đình, cô sẽ ổn hơn, chăm lo cho con được tốt hơn.

Đã chia tay chồng, Hồng trở thành mẹ đơn thân. Hồng địu trước ngực con gái, đi xe đạp từ quận Ô Môn (thành phố Cần Thơ) về quê ở thành phố Trà Vinh (tỉnh Trà Vinh). Trên đường mẹ đơn thân địu con 8 tháng đi xe đạp về quê tránh dịch, gặp các chốt chặn. Hồng năn nỉ xin người ta cho qua.

Cô vừa sợ nếu quay lại thì sẽ bị bắt, vừa lo đi giữa đường có bất trắc, nhưng đã lỡ nên vẫn quyết đạp xe về nhà. Hồng các chốt gặp cô, người ta cho tiền, nói cô kiếm chỗ nghỉ chân, thuê trọ, đợi hết dịch rồi về nhà. Nhưng Hồng không đủ tiền thuê trọ ở lâu dài, nhà trọ lại càng không…

Đến giữa đường, một người đàn ông lái xe cứu thương dửng lại hỏi chuyện, biết Hồng đang về Trà Vinh thì rút ví cho cô 500 ngàn.

Thạch Thị Hồng địu con nhỏ, chở theo đồ đạc di cư từ Cần Thơ về Trà Vinh.

Hồng kể lại: “Khi em nói không có chỗ ngủ nên phải đạp xe chở con về quê, anh ấy nói giờ có chỗ ngủ cho hai mẹ con, em có chịu không, em chịu. Anh nói đến ngã ba Mậu Thân, em đâu biết chỗ đó ở đâu. Em sợ nhưng cũng liều, vì giờ không có chỗ ngủ thì con mình cũng khổ…“.

Người đàn ông gặp mẹ con Hồng giữa đường là anh Ngôn Đức Thắng – một người nổi tiếng với dân Cần Thơ và miền Tây, vì anh và nhóm của mình thường làm từ thiện. Ban đầu gặp Hồng, anh chỉ định cho cô 500 ngàn làm lộ phí. Nhưng qua câu chuyện, thấy hành trình về quê tránh dịch không khả thi, anh Thắng đề nghị mẹ con Hồng về ở nhà chung, anh sẽ giúp qua cơn khốn khó.

Hai mẹ con được đón về nhà chung của anh Thắng.

Hôm đó tôi đi chở rau, trên đường từ Ô Môn về thấy bé này ở trên cầu Trà Nóc, đang thả dốc cầu xuống, thấy địu con và chở một đống đồ phía sau. Chỉ định hỏi thăm rồi giúp đỡ cho ít tiền cho cái mua lương thực, mà thấy không có chỗ ở nên muốn giúp đỡ.

Trên xe lúc đó có rau nên tôi không tiện chở liền. Tôi nói địa chỉ nhà chung, rồi sau khi xuống rau rồi mới lấy xe đón hai mẹ con. Lúc đó hai mẹ con còn té xe nữa, vì bé nó quậy trong địu. Trước khi về tôi cũng qua khai báo y tế, xét nghiệm nhanh thấy âm tính nên đưa về“- anh Thắng kể lại.

Nhà chung mà anh Thắng nói tới, đó là nơi một số người gặp khó khăn được nhóm từ thiện của anh thu xếp ở tạm. Hai mẹ con Hồng khi đến ở nhà chung đã được các nhà hảo tâm hỗ trợ mua tã sữa, quần áo. Mọi người trong nhà chung cũng coi Hồng như em út trong nhà, hỗ trợ chăm sóc em bé.

Em bé của Hồng được anh Thắng cho bú bình.

Trong một số clip quay lại cảnh chơi đùa, ăn uống của em bé tại nhà chung, có thể thấy cô bé dễ thương, lanh lợi và được yêu thương hết mực. Thậm chí, anh Thắng còn đùa, anh “mắc nợ” em bé này, vì trong khi mẹ bé quá mệt đã ngủ, anh đã thức cho bé ăn sữa và ru bé ngủ.

Hồng cho biết, cuộc sống của cô ở nhà chung tạm ổn và an toàn. Hết giãn cách, cô sẽ về nhà, gửi con nhờ gia đình chăm sóc rồi đi làm, kiếm tiền nuôi bé.

Câu chuyện của mẹ con Hồng với ngôi nhà chung của anh Thắng đã làm lay động nhiều người dùng mạng vì sự nhân văn, đẹp đẽ của thiện tâm. Nhiều clip anh đăng lên được hưởng ứng rất nhiệt tình, đặc biệt là clip đón hai mẹ con Hồng về nhà chung đã hút hơn 6 triệu lượt xem.

Theo Pháp luật và Bạn đọc

Nguồn: https://phapluat.suckhoedoisong.vn/me-don-than-diu-con-8-thang-di-xe-dap-ve-que-tranh-dich-duoc-trai-la-don-ve-nha-nuoi-162210909194012006.htm