Sang nhà bạn trai chơi, đang ăn bánh thì tôi bật khóc bỏ về vì mẹ anh chê “nhà quê ăn bẩn”

Cầm chiếc bánh gio đang ăn dở trên tay, tôi ném thẳng vào thùng rác rồi bỏ về trước sự bối rối của bạn trai .

Tôi và Tùng đã yêu nhau được 6 tháng, lần đầu ra mắt nhà anh khá suôn sẻ và bình yên, không gặp thảm họa nào xảy ra như những câu chuyện tôi hay đọc trên mạng. Thế nhưng đầu xuôi không có nghĩa là đuôi sẽ lọt, tôi đã không gặp mặt bạn trai suốt mấy ngày nay vì câu xúc phạm của mẹ anh.

Lúc nghe anh giới thiệu “Nga quê ở tỉnh B. ở trên thành phố làm kế toán được 2 năm rồi”, mẹ anh gật gù nghe chứ không chê bai gì cả. Tùng cũng bảo mẹ anh dễ tính, chỉ phải cái công việc của bác là giáo viên nên khá cầu toàn. Tôi luôn cố gắng cư xử lễ phép, biết điều và khéo léo mỗi khi đến chơi, mấy lần được mẹ Tùng khen chăm chỉ tôi cũng vui lắm, nghĩ là chuyện tình cảm sẽ tốt đẹp.

Video đang HOT

Thế nhưng khi tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện kết hôn với Tùng thì suy nghĩ ấy đã được dập tắt ngay sau buổi đến chơi nhà anh cuối tuần trước. Hôm đó như mọi thứ Bảy khác, Tùng đón tôi từ công ty về nhà anh ăn cơm trưa. Bác gái đã đi chợ từ sáng sớm, vừa thấy tôi đến bác đã cười tươi bảo hôm nay mua được mấy chiếc bánh gio ngon, lát ăn cơm xong thì mấy mẹ con ngồi chơi ăn thử.

Sang nhà bạn trai chơi, đang ăn bánh thì tôi bật khóc bỏ về vì mẹ anh chê nhà quê ăn bẩn - Hình 1

(Ảnh minh họa)

Tôi xắn tay vào bếp nấu cơm như thường lệ, bố Tùng đi công tác vắng nhà nên chỉ có 3 người chúng tôi ngồi với nhau. Bác gái hỏi tôi dịp này có về quê chơi hè không, tôi bảo dịch bệnh đang căng thẳng nên chẳng dám về, đợi 1-2 tháng nữa ổn ổn thì tôi rủ Tùng về chơi, mang ít đồ quê lên biếu bác ăn cho sạch.

Không khí trong nhà rất vui vẻ thoải mái cho đến khi tôi mang món bánh gio của mẹ Tùng ra hiên nhà ngồi bóc. Bác gái bận cho mấy con mèo ăn nên bảo tôi cứ ăn trước, lát bác ra ngoài sau. Tùng thì buồn ngủ nên anh về phòng rửa mặt. Bóc xong 3 cái bánh thì tôi vào bếp rót chén mắm mang ra ngoài, cầm đũa chọc bánh lên chấm ăn ngon lành. Lâu rồi mới được thưởng thức món quà gắn liền với tuổi thơ, tâm trạng phấn khởi nên tôi ăn vèo phát hết nửa cái.

Thấy trong túi bánh có một gói mật mía, tôi đổ riêng ra bát khác cho bác gái và bạn trai ăn sau. Khi mẹ Tùng bước ra sân, bác cứ nhăn mặt kêu có mùi gì “khắm khắm”. Tôi mải xem điện thoại nên không để ý bác nói gì, vừa chấm miếng bánh vào bát xong mẹ Tùng hét toáng lên khiến tôi giật mình. Bác nhổ luôn miếng bánh ra, chạy vào nhà lấy cốc nước uống với vẻ mặt kinh hoàng.

- Ôi bác ơi sao thế ạ?

- Hình như con bán hàng nó cho bác nhầm mật sang nước mắm, điên quá đi mất, mai ra chợ bác phải chửi nó một trận.

- Ơ không phải đâu bác ạ, nước mắm là cháu lấy ra đấy ạ. Ở nhà cháu quen ăn vậy từ bé, nên cháu bỏ mật sang bát khác cho bác rồi ạ.

- Cái gì cơ, bánh gio chấm nước mắm á? Con bé này, mày học đâu ra kiểu đó thế cháu? Ăn uống bẩn thế, bảo sao người ta cứ chê là đồ nhà quê!

- Sao bác lại nói thế ạ?!?

- Không đúng à, cả thiên hạ ăn bánh gio chấm mật mía, mỗi nhà mày chấm mắm. Bảo sao mùi khắm thế. Ăn dị thế thì phải bỏ riêng ra chứ để chung bát để người khác chấm nhầm, mất cả ngon!

Nghe ồn ào nên Tùng chạy xuống, tôi vừa ức vừa tủi thân nên bật khóc. Cầm chiếc bánh gio đang ăn dở trên tay, tôi ném thẳng vào thùng rác rồi bỏ về trước sự bối rối của bạn trai. Không ngờ chỉ vì một món bánh ăn theo cách riêng mà bị mẹ bạn trai xúc phạm, tôi nên chia tay luôn cho đỡ mệt mỏi hay tìm cách nói chuyện với Tùng để hòa giải với bác gái?

Về quê bạn trai chuẩn bị đám cưới, tôi vô tình nghe thấy màn thậm thụt bên hàng xóm nên vội vã "quay xe"

Tôi vứt đống bát đấy không thèm rửa nữa, chạy vào hỏi Dũng xem có đúng là anh có 2 đời vợ không. Nghe xong câu trả lời, đất trời xung quanh tôi bỗng đổ sụp...

Sau khi xách đồ bỏ về thành phố tối qua, tôi vẫn chưa hết bàng hoàng vì mọi thứ diễn ra quá nhanh. Vừa giờ này hôm qua, tôi vẫn đang hớn hở nghĩ sắp được lên xe hoa với người đàn ông lý tưởng, nhưng chỉ với 2 câu hỏi tôi đã biết rõ bộ mặt thật của gã bạn trai trơ trẽn.

Tôi và Dũng từng gặp nhau trong buổi tiệc sinh nhật của một người bạn chung, nhưng không nói chuyện với nhau, chỉ láng máng nhớ mặt trong bức hình tập thể. Tới khi Dũng chuyển về làm cùng công ty với tôi, 2 đứa chung một phòng kế toán thì bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, rồi yêu nhau lúc nào không biết.

Dũng là một người tốt bụng, hiền lành, rất quan tâm đến tôi khiến mọi người xung quanh ghen tị. Anh dành khá nhiều thời gian ở bên cạnh tôi, nhưng chủ yếu là trên văn phòng, còn lại buổi tối hoặc cuối tuần chúng tôi rất ít khi đi chơi với nhau. Vài lần tôi cãi nhau với Dũng vì tủi thân, muốn được khoe bạn trai rồi hẹn hò như bao đôi khác mà không được, Dũng chỉ an ủi tôi bảo anh mệt, anh muốn ở nhà sau giờ làm. Thi thoảng qua phòng trọ của Dũng chơi, anh luôn đóng cửa kín mít không cho tôi thò mặt ra rồi bảo về trước 9h vì chủ nhà khóa cổng.

Tôi cứ chịu đựng những thứ vô lý ấy vì tự cho rằng mình quá đa nghi. Trên Facebook Dũng chẳng bao giờ đăng gì, nên tôi cũng nghĩ anh là một người khép kín, không thích phô trương. Yêu được 1 năm thì tôi hỏi Dũng có muốn cưới không. Chúng tôi đều đã 28 tuổi không còn trẻ con nữa, cứ như này mãi tôi cũng mệt mỏi, Dũng suy nghĩ mấy hôm rồi đồng ý đưa tôi về quê.

Về quê bạn trai chuẩn bị đám cưới, tôi vô tình nghe thấy màn thậm thụt bên hàng xóm nên vội vã quay xe - Hình 1

(Ảnh minh họa)

Nhà Dũng cách thành phố khá xa, tận hơn 300km, nên chúng tôi quyết định nghỉ phép hẳn 4 ngày để ở lại cho thoải mái. Đó cũng là lần đầu tiên tôi ra mắt nhà anh, nên tôi chuẩn bị mọi thứ khá kỹ lưỡng từ mặt mũi đến quần áo, lựa cả quà đẹp xịn để mang về biếu bố mẹ Dũng. Anh có vẻ bồn chồn, suốt quãng đường về quê cứ thẫn thờ chẳng nói năng gì.

Về đến nơi thì tôi khá ngạc nhiên khi thấy gia đình Dũng thuộc dạng có của ăn của để trong vùng, to đẹp nổi nhất xóm. Ngạc nhiên tập 2 nữa là nhà anh đông nghịt người, hóa ra bố mẹ Dũng gọi hết họ hàng đến để xem mắt con dâu tương lai! Dũng bối rối một lúc rồi kéo tôi đi cửa sau đi thẳng lên gác, không muốn cho tôi gặp ai cả. Tôi thắc mắc thì Dũng gắt nhẹ, bảo tôi cứ ngồi yên trên phòng anh để anh đuổi hết họ hàng về cho đỡ phiền.

Đi đường xa mệt nên tôi lăn ra ngủ, chiều tối Dũng gọi tôi dậy cơm nước. Thay quần áo cho chỉnh tề, dặm thêm tí phấn son cho tươi, tôi khép nép đi xuống dưới chào bố mẹ anh. Trên Dũng còn một anh trai nữa, 34 tuổi rồi mà cũng chưa lấy vợ. Cả nhà anh không xởi lởi như tôi nghĩ, họ chỉ hỏi han tên tuổi công việc của tôi, địa chỉ nhà tôi rồi ai đi làm việc nấy.

Thấy thái độ ai cũng lạ, tôi cảm giác không thoải mái lắm nhưng vẫn hỏi Dũng chuyện cơm nước trước. Anh bảo tôi cứ ở trên phòng, mẹ anh làm hết. Về quê chồng sắp cưới mà như người thừa, chẳng thấy ai sốt sắng quan tâm gì mình mấy, tôi cũng hơi nản. Vườn nhà Dũng rộng nên tôi đi loanh quanh thăm thú. Cây trái sai trĩu, hoa đủ loại thơm ngát, không khí trong lành bình yên khiến tôi quên hết mọi thứ buồn phiền trong lòng, hí hoáy lôi điện thoại ra chụp rồi đứng dưới gốc ổi vặt quả ăn ngon lành.

Đang gửi ảnh về cho mấy đứa bạn thân xem để khoe quê chồng sắp cưới, tôi bỗng nghe tiếng rì rầm sau bức tường rào cách chỗ tôi đứng chừng 1 bước chân. Dỏng tai lên nghe thì có vẻ như đó là 2 mẹ con nhà hàng xóm đang bàn tán về tôi và Dũng, ngỏng lên nhìn lén qua bụi cây thì tôi thấy một cô trung niên và một bạn nữ trẻ măng như học sinh đang nhặt rau.

- Hình như nay anh Dũng dắt bạn gái mới về nhà mẹ ạ, con thấy họ hàng kéo sang đông lắm, nói chuyện ầm ĩ.

- Ơ con bé ấy không biết là thằng Dũng mới bỏ vợ à, hình như còn chưa xong thủ tục ly hôn cơ. Nó bỏ lên thành phố bỏ mặc vợ chửa to tướng, con vợ cũ bỏ về quê lúc nào cũng chả biết nhỉ.

- Chị vợ đầu hôm trước con thấy còn sang đây biếu bác Quý con gà cơ, dắt theo thằng cu con trai anh Dũng. Khiếp anh này lằng nhằng nhỉ. Hơn con có mấy tuổi mà 2 đời vợ, sắp sửa cưới vợ 3 nữa chứ. Khổ thân chị gái mới về, nhà anh này cũng chẳng tử tế gì mấy, khéo ở được vài hôm lại bỏ nhau!

Tôi ngỡ ngàng đánh rơi cả quả ổi gặm dở trên mồm, vội chạy ngay vào nhà tìm Dũng. Lên phòng thấy anh đang hí húi ở góc tủ như đang dọn dẹp cái gì đó cho vào thùng, tôi giật mạnh tay ra thì thấy một bộ ảnh cưới rơi xuống đất! Hóa ra những gì mẹ con bà hàng xóm nói là đúng, Dũng không phải trai tân mà là thằng đàn ông đã có vợ.

- Anh có 2 đời vợ rồi đúng không?

- Sao... sao em lại hỏi thế?

- Em biết hết rồi, anh giải thích đi, tại sao anh lại làm thế với em? Anh định lừa cả nhà em à?

- Anh xin lỗi, nhưng anh và vợ cũ không còn gì nữa cả!

- Thế tại sao lại bỏ nhau?

- Thì không còn tình cảm gì nữa thôi!

- Có mấy năm mà anh thay vợ như thay áo, thế anh cưới em về thì bao lâu anh định cưới vợ thứ 4???

Dũng tái mặt ngồi bệt xuống đất, tôi xách túi đồ lao thằng ra cổng không thèm từ biệt. Cái nhà này quả thật đáng sợ, họ biết rõ con trai mình như thế nào mà không nói sự thật cho tôi biết, tất cả đều lừa dối tôi!

Nguồn bài viết: https://vietgiaitri.com/sang-nha-ban-trai-choi-dang-an-banh-thi-toi-bat-khoc-bo-ve-vi-me-anh-che-nha-que-an-ban-20210715i5891737/
Thẻ
Vitimes.TODAY https://vitimes.today/images/vitimes_logo.png
4 stars - "Vitimes.TODAY" Vitimes.TODAY
Top