Tặng em chồng tương lai bộ đồ đắt đỏ đi ăn hỏi, ngày hôm sau qua chơi tôi hủy luôn không cưới xin gì nữa

Mẹ chồng tương lai mặt tái mét, đuổi theo tôi nhưng đã quá muộn .

Bên nhau 7 năm trời, bố mẹ anh luôn nghĩ tôi sẽ là con dâu nhà họ Vũ, thậm chí đòi dạm ngõ từ hồi tôi đang học năm cuối. Nhưng gia đình tôi phản đối , cho rằng quá vội để tính đến chuyện đó, tôi cũng không muốn phí hoài thanh xuân nên mãi tới khi 28 tuổi tôi mới “chốt” làm đám cưới.

Ai cũng mừng vui cho tôi, bạn bè thân thiết rôm rả suốt cả tháng trời mong đến ngày được thấy tôi mặc váy cô dâu tung hoa cho tụi nó bắt. Tôi và anh bận rộn chuẩn bị khá nhiều thứ, 2 bên thống nhất sẽ ăn hỏi vào cuối tháng 3 vừa rồi.

Tôi mua tặng bố mẹ 2 bên lễ phục truyền thống, chọn cả bộ đồ rất đẹp cho em gái của anh để mặc vào ngày ăn hỏi. Cô ấy cũng khá điệu đà, nên chúng tôi đã lựa mấy chỗ mới tìm được một bộ váy ưng ý. Nói thực lòng thì tôi và em gái anh không hợp nhau cho lắm, cũng không hay trò chuyện, song tôi vẫn luôn giữ thái độ hòa nhã và luôn mua quà tặng cho cô ấy vào nhiều dịp, bởi nghĩ rằng trước sau cũng là người một nhà.

Tối hôm ấy tôi mang hộp quà đựng đồ vest, áo dài sang tặng bố mẹ chồng tương lai. Nhìn họ mặc thử với nụ cười rạng rỡ, tôi cảm thấy vô cùng hài lòng. Nhưng đến em gái của anh thì thái độ khác hẳn, thờ ơ nói sẽ mặc thử sau. Thấy tôi buồn, anh vỗ vai an ủi rồi bảo “Tính nó thế, kệ nó!”.

Tặng em chồng tương lai bộ đồ đắt đỏ đi ăn hỏi, ngày hôm sau qua chơi tôi hủy luôn không cưới xin gì nữa - Hình 1

(Ảnh minh họa)

Hôm sau bố mẹ anh lại gọi qua nhà ăn cơm, tiện kiểm tra lại một số thứ trong danh sách chuẩn bị ăn hỏi. Kết thúc bữa tối xong em gái anh lẳng lặng lên phòng, tôi chủ động hỏi anh hay là tôi mang trái cây lên tiện thể hỏi xem bộ đồ tôi tặng hôm qua đã mặc thử chưa, chứ tôi cũng không muốn về làm chị dâu mà có khoảng cách gượng gạo với em chồng như thế. Anh bảo tôi kệ nó, tính nó vẫn trẻ con, sau này là người một nhà sẽ khác. Nhưng tôi vẫn bê đĩa hoa quả đi lên gác.

Vừa bước đến cửa phòng, tôi đang định gõ cửa thì thấy chiếc giẻ lau dưới chân nhìn quen quen. Lật nhẹ lên xem kỹ, ôi trời ơi đấy chính là bộ đồ tôi mang tặng cô em gái anh! Quá sốc vì món quà bạc triệu lại bị vứt làm giẻ lau, tôi tuột tay đánh rơi đĩa táo, khiến cả nhà hoảng hốt vì tiếng đĩa vỡ choang.

Em gái anh vội mở ngay cửa phòng ra nhìn tôi với ánh mắt ngỡ ngàng. Anh cũng chạy kịp tới, hỏi tôi có chuyện gì. Tôi chỉ tay vào “chiếc giẻ lau”, anh cũng giật mình, vội hỏi em gái tại sao lại làm như thế. Nếu không thích thì cô ấy có thể nói để tôi đem đổi trả lại và mua bộ khác, đằng này lại cố ý biến nó thành giẻ lau, còn để ngay cửa phòng để “dằn mặt” tôi hay gì?!?

Tôi nghẹn ngào hỏi thẳng em gái anh có phải làm vậy vì ghét tôi hay không, em chồng tương lai chỉ đáp lại gọn lỏn: “Tôi không ghét, nhưng cũng không thích chị”. Mẹ anh cũng tỏ ra bối rối, nhặt vội bộ đồ lên phủi đi, thanh minh với tôi rằng chắc em gái nhầm lẫn giẻ với quần áo. Nghe câu “chữa cháy” nực cười ấy, tôi gạt nước mắt cười khẩy. Một bộ váy lộng lẫy như thế, mới tinh còn nguyên mác để mặc trong ngày vui của anh trai cô ấy, chẳng thể nào nhầm được với một chiếc giẻ lau!

Đúng là “giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng”! Tôi cảm thấy không hề được tôn trọng, bị xúc phạm lòng tự trọng nặng nề, bây giờ đã thái độ xấc xược như vậy thì sau này cô ta còn nghĩ ra những trò gì nữa?!? Tôi tưởng chồng tương lai cũng sẽ mắng mỏ trút giận lên em gái thay tôi, nhưng thật ngạc nhiên, cả nhà anh coi hành động vứt đồ làm giẻ lau ấy là chuyện nhỏ, kéo tôi xuống dưới nhà lấp liếm bằng chuyện khác. Không hề có một từ xin lỗi nào được thốt ra.

Tôi tuyên bố thẳng thừng: “Em không thể về làm dâu nhà anh được. Rồi sau này còn ai coi em ra gì? Bố mẹ cho con xin lại hộp quà, sẽ có nhiều người khác tôn trọng con hơn!”. Mẹ chồng tương lai mặt tái mét, chạy theo níu tay tôi lại, xin tôi bỏ qua cho con gái bà. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ!

Tôi không dám nghĩ tới đám cưới vì em chồng tương lai quá quắt

Bị em chồng tương lai biến thành địa chỉ nhận hàng hết lần này đến lần khác, tôi thực sự chùn bước khi nghĩ đến hôn nhân dù rất yêu anh.

Tôi không dám nghĩ tới đám cưới vì em chồng tương lai quá quắt - Hình 1

Ảnh minh họa

Tôi là gái quê, lên học Đại học và đang làm việc Hà Nội. Người yêu tôi là con trai vùng đất gốm Bát Tràng (Gia Lâm). Hai đứa yêu nhau hơn 2 năm và cũng đã tính chuyện cưới xin nhưng cô em chồng tương lai có một không hai đang khiến tôi thực sự thấy chùn bước khi nghĩ về tương lai.
Người yêu hơn tôi 3 tuổi và đã công việc ổn định, thu nhập khá. Chúng tôi rất yêu nhau và 2 bên gia đình đều ủng hộ 2 đứa. Bố mẹ anh kinh doanh gốm sứ, 2 bác sống thoáng, khá dễ tính và cũng quý tôi, chỉ duy nhất cô em gái anh làm tôi phải suy nghĩ.

Cô bé này kém tôi 2 tuổi, sau khi tốt nghiệp một trường cao đẳng ở Hà Nội, em ấy hiện đang ở nhà bán gốm sứ với bố mẹ và tính tình có phần tiểu thư, ngang ngược.
Lần đầu về ra mắt em đã hỏi mượn son tôi xong khen đẹp và cầm luôn không trả. Tôi ngại đòi nên cũng coi như tặng em và không suy nghĩ gì. Vì nhà người yêu không quá xa nơi tôi làm việc nên cuối tuần anh hay đón tôi về chơi.

Hai bác đã sớm coi tôi như con cháu trong nhà nên khi sang tôi cũng thường chủ động cơm nước, rửa bát và dọn dẹp các kiểu chứ không nề hà gì. Còn cô em chồng khi thì bảo bận bán hàng, khi lại kêu mới làm móng sợ hỏng, khi lại đang chát dở với khách... nên luôn luôn trốn việc, đẩy hết cho tôi.
Cô em này còn có sở thích mua sắm online nhưng lại tiếc tiền ship, thỉnh thoảng lại nhờ tôi làm trong nội thành nhận hàng hộ vì ship về nhà giá cao hay em nhận nhiều bố mẹ thấy lại mắng nên chị nhận giúp rồi cuối tuần sang chơi mang sang hộ em. Thậm chí có lần em còn không báo trước, shipper gọi xuống nhận hàng tôi mới ớ ra...
Ban đầu tôi cũng vui vẻ giúp, không có vấn đề gì, nhưng đã gần chục lần như vậy mà khôngt hấy lần nào em ấy trả tiền tôi, nguyên tiền ship đã đành, nhiều lần tôi còn phải trả cả tiền hàng vì em chưa thanh toán trước.

Mỗi khi tôi đưa đồ thì em ấy chỉ cảm ơn xong lờ đi luôn, lắm hôm phải đi vay để nhận hàng hộ em mà em cứ coi như không biết gì. Có lần tôi nhắn hỏi khéo thì em ấy khất lần khất lượt xong cố tình quên, đòi nhiều thì thực sự tôi cũng rất ngại. Nhiều lần tôi cũng tính nói với người yêu thì lại sợ anh nghĩ mình tính toán tiền nong nên cứ định nói lại chẳng mở miệng ra nổi.
Hôm vừa rồi sinh nhật em, tôi có tặng một cái túi xách khá đẹp trị giá 700k và một bó hoa. Bản thân tôi thấy thế là rất ổn rồi, ai ngờ hôm sau em đăng lên facebook bóng gió nói hàng "fake" mà cũng tặng, sau này hưởng cả cơ ngơi mà giờ còn keo kiệt...

Đọc được status của em mà tôi sầm mặt lại, bà cô bên chồng này thật khiến người ta ức chế quá, chưa cưới xin đã thế, sau này ra sao tôi cũng không dám nghĩ nữa.

Đợt này, người yêu tôi lại đang giục cưới nhưng cứ nghĩ cảnh phải phải sống cùng nhà với em gái anh tôi lại chùn bước chưa muốn cưới ngay. Anh là con một nên không có ý định ra ở riêng mà sẽ sống chung để phụng dưỡng bố mẹ.

Bố mẹ anh cũng dễ tính tôi không lo lắm, chỉ nghĩ đến cảnh em chồng quái thai mà tôi khó chịu trong lòng, có khi vì cô em mà tình cảm vợ chồng rồi bố mẹ chồng với tôi bị ảnh hưởng cũng nên. Tôi từng có ý định đợi em ấy lấy chồng đi ở nhà chồng rồi tôi mới cưới, nhưng như vậy thì biết đến bao giờ, con gái có thì nhỡ em ấy lấy chồng muộn thì sao? Theo các bạn, tôi nên làm gì bây giờ?

Nguồn bài viết: https://vietgiaitri.com/tang-em-chong-tuong-lai-bo-do-dat-do-di-an-hoi-ngay-hom-sau-qua-choi-toi-huy-luon-khong-cuoi-xin-gi-nua-20210408i5690247/
Vitimes.TODAY https://vitimes.today/images/vitimes_logo.png
4 stars - "Vitimes.TODAY" Vitimes.TODAY
Top